[NO. 6] - Vol 1 | Chapter 1 (a)

CHAPTER 1
Con chuột, ướt sũng


Chuột rúc vào bên trong một cái hang.

Trong bóng đêm, hắn lẳng lặng hô hấp, không khí xung quanh mang theo mùi của bùn đất ẩm ướt.


Chuột thận trọng từng bước một chậm rãi đi về phía trước, cái hốc chật hẹp, chỉ đủ chỗ cho hắn, một con chuột miễn cưỡng đi qua. Xung quanh tối đen như mực không có chút ánh sáng. Thế nhưng hắn cảm thấy như vậy lại càng thoải mái, hắn thích bóng tối và những nơi chật hẹp, bởi vì chỉ có ở những nơi như thế thứ sinh vật to lớn không ngừng săn đuổi hắn mới không thể bước vào.

Chỉ duy những giờ phút thế này hắn mới có được chút bình yên ngắn ngủi.

Tuy rằng miệng vết thương trên vai không ngừng ẩn ẩn truyền đến cơn đau nhức, thế nhưng hắn cũng không để ý đến điều đó. Đau đớn đối với hắn mà nói là thứ cảm giác đã quá đỗi quen thuộc, không còn là vấn đề nữa, nếu nói lo lắng thì phải nói đến việc hắn đã mất quá nhiều máu.

Vết thương không quá sâu, chỉ lấy đi chút thịt trên vai, đáng lí ra đến lúc này thì máu cũng đã nên đông lại bịt kín miệng vết thương mới đúng.

Thế nhưng vết thương vẫn... cảm giác âm ấm và nhớp nháp, máu chắc chắn vẫn còn đang chảy.

—— Chất chống đông máu. Bọn chúng chắc chắn đã bỏ thứ đó vào đầu đạn.

Chuột cắn chặt môi dưới. Giá như có thứ gì đó để hắn cầm máu, hắn không cầu gì nhiều, chất làm đông máu(1) hay là muối nhôm(2) cái gì cũng tốt. Thậm chí chỉ cần cho hắn một chút nước để rửa miệng vết thương thôi cũng được.

Bước chân của hắn dần trở nên nặng nề, đầu óc đã bắt đầu choáng váng.

—— Không ổn.

Xem ra sẽ ngất đi vì mất quá nhiều máu. Nếu thật như vậy sẽ không ổn. Hắn sẽ không thể cử động được nữa.

—— Quên đi, như vậy cũng tốt.

Hắn nghe một giọng nói vang lên ở trong đầu.

Cuộn mình lại trong bóng đêm tăm tối này, không thể cử động… cũng không hẳn là xấu. Hắn sẽ ngủ quên, thả mình vào một giấc ngủ say, xem như là cái chết bình yên nhất rồi. Chắc chắn sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa. Chỉ là sẽ có chút lạnh thôi.

Không! Suy nghĩ của hắn quá ngây thơ rồi! Nhịp đập chậm dần, hơi thở yếu đi, thân thể mất dần cảm giác... Không có khả năng không đau đớn.

—— Buồn ngủ quá...

Mệt mỏi, lạnh lẽo, đau đớn, không thể di chuyển. Phải rồi, chỉ cần nhẫn nại sự đau đớn này thêm một chút nữa tất cả sẽ tốt thôi, không cần lại phải giãy dụa để đứng lên nữa, cứ như vậy im lặng nằm ở nơi này.

Phía sau có rất nhiều kẻ truy đuổi hắn, thế nhưng lại tuyệt đối không có một ai muốn cứu hắn, không ai sẽ cứu hắn.

Không có ai cả!

Cứ như vậy ở lại nơi này, để cho bản thân ngủ say, quên hết tất cả đi!

Tay vịn vào vách tường, hướng đến phía trước chậm chạp lê bước đi.

Chuột cười khổ.

Thân thể ương ngạnh chống cự lại thanh âm của lí trí kêu gọi bản thân buông thả, nực cười làm sao.

—— một giờ nữa. Không, là ba mươi phút.

Dưới tình trạng hiện tại, thân thể của hắn chỉ có thể cầm cự được thêm ba mươi phút nữa. Lúc này điều đầu tiên phải làm là nghĩ biện pháp cầm máu, hơn nữa còn phải tìm nơi nghỉ ngơi, đây là những điều kiện cần thiết nhất nếu như hắn còn muốn sống tiếp.

Không khí dao động, bóng tối trước mắt dường như tan dần.

Hắn từng bước một đi về phía trước, từ trong đường hầm nhỏ hẹp tối tăm, hắn bước vào một không gian rộng lớn với những bức tường bê tông trắng xóa bao quanh.

Chuột biết nơi đây đã từng là một trong số những hệ thống thoát nước cho đến khoảng hơn mười năm trước, vào cuối thế kỉ hai mươi.

Ngược lại với bề trên nhẵn nhụn và đẹp đẽ của No. 6, hệ thống dưới lòng đất hoàn toàn không được bảo trì và sửa chữa. Hầu hết đều chưa từng được người chạm qua từ thế kỉ trước. Đường cống rãnh này chỉ là một trong số hàng chục những đường cống rãnh khác, bị quên lãng và vứt bỏ.

Bất quá đối với Chuột mà nói, những nơi như thế này lại rất hoàn hảo.

Hắn nhắm mắt, cố gắng nhớ lại bản đồ của No. 6 mà hắn đã xem trộm được trên máy tính. Hệ thống cống ngầm này hẳn là tuyến xử lí chất thải K0210 đã bị vứt đi.

Nếu hắn nhớ không lầm, bơi dọc theo dòng nước này sẽ đến được khu vực gần khu dân cư cao cấp “Chronos”, bất quá khả năng lớn giữa đường gặp phải ngõ cụt cũng không nhỏ.

Nếu đã muốn sống thì chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước. Trong tình trạng hiện tại của hắn, thời gian để cho hắn chần chừ hoàn toàn không có.

Không khí lại một lần nữa dao động. Nhưng mùi vị của nó không còn là cái loại hôi hám ẩm thấp như trước nữa, mà thay vào đó là một luồng không khí tươi mát và mới mẻ. Phải rồi, khi nãy trên mặt đất trời đã bắt đầu đổ mưa to. Đúng vậy, nơi này quả thực là thông ra thế giới bên ngoài.

Chuột hít vào một hơi, khoang mũi tràn đầy mùi vị ẩm ướt của cơn mưa.



**-0-**

Ngày 7, tháng 9 năm 2013. Sinh nhật lần thứ mười hai của tôi.

Hôm nay, một cơn lốc nhiệt đới, nói cách khác, một cơn bão đã hình thành bắt đầu từ tuần trước ở phía Tây Nam, Bắc Thái Bình Dương và hiện tại đang bắt đầu di động chuẩn bị đổ bộ xuống thành phố No. 6 nơi tôi đang sống.

So với bất kì thứ gì khác, cơn bão này là món quà sinh nhật tuyệt vời nhất mà tôi từng có, tôi thực sự rất hưng phấn.

Lúc này chỉ mới chạng vạng bốn giờ chiều mà sắc trời bên ngoài đã tối mịt, cây cối trong sân bị gió giật mạnh nghiêng ngã lão đão, lá cây không ngừng rơi rụng.

Tiếng xào xạt của cây cối nghe thật tuyệt, nó hoàn toàn thay đổi không khí yên tĩnh luôn bao phủ lên khu dân cư cao cấp này.

Mẹ của tôi thích cây cối hơn là hoa, trong sân nơi nơi đều là cây hạnh, cây trà, phong diệp linh tinh các loại, quả thực chẳng khác nào một khu rừng thu nhỏ ở ngay trong nhà. Vì vậy mà khung cảnh hôm nay lại càng trở nên náo nhiệt. Mỗi cây mỗi cây đều xào xạc xào xạc kêu lên không ngừng, lá cây bị gió cuốn đi, nhánh cây thay phiên nhau đánh lên lớp cửa kính và rồi ngay lập tức lại bị gió thổi đi. Dường như thấy còn chưa đủ, không chỉ cành cây lá cây mà ngay cả gió cũng liên tục năm lần bảy lượt tiến đến đập vào lớp cửa sổ làm bằng thủy tinh.

Tôi thực sự rất muốn được mở tung cánh cửa sổ đó ra, bởi vì cho dù gió có đập mãnh liệt đến như thế nào đi nữa cũng không thể đánh vỡ tấm kính chịu lực để tràn vào trong phòng.

Dưới sự quản lý của hệ thống, nhiệt độ cùng độ ẩm ở trong phòng đều đã bị khống chế, không bao giờ thay đổi, đó chính là lí do tôi muốn mở cửa sổ ra, để mặc cho luồng không khí khác lạ kia đánh vào trong căn phòng luôn luôn yên bình này.

“Shion.”

Tiếng mẹ tôi cất lên thông qua hệ thống liên lạc nội bộ.

“Mẹ hi vọng con không nghĩ đến việc mở cửa sổ đấy.”

“Không có mà mẹ.”

“Vậy là tốt rồi... nhưng mà con đã nghe gì chưa? Vùng trũng ở khu phía Tây đang bị chìm trong biển nước đấy, thật là kinh khủng.”

Nói thì nói như vậy thế mà tiếng của mẹ tôi lại nghe chẳng ra chút gì gọi là ‘kinh khủng’ cả.

No. 6 phân thành bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc. Khu phía Đông và khu phía Nam phần lớn là nông tại và đồng cỏ chăn nuôi. Nơi đó phụ trách cung cấp 60% nhu cầu nông phẩm cùng thức ăn các loại và 50% các loại động vật dùng cho nguyên liệt nấu ăn của No. 6.

Khu phía Bắc bao gồm những vùng núi rừng rậm trùng trùng điệp điệp, là khu vực hoàn toàn nằm dưới quyền bảo vệ của Ủy ban Điều hành Trung tâm.

Không có sự cho phép của uỷ ban, người bình thường nghiêm cấm tiến vào khu vực phía bắc, bất quá cũng sẽ không có kẻ nào lại điên đến nỗi mò mẫm đến nơi thiên nhiên rừng thiên nước độc hoàn toàn chưa được người khai thác qua.

Ở trung tâm thành phố, chiếm hơn 1/6 diện tích là một công viên khổng lồ được bao bọc bởi những rừng cây dày đặc, nơi người dân có thể thưởng thức cảnh sắc của mỗi mùa và tiếp xúc đến hơn hàng trăm loại động vật nhỏ và côn trùng.

Cảnh sắc của công viên dường như đã quá đủ để thỏa mãn người dân trong thành phố, thế nhưng tôi lại không tài nào có thể thích được nó. Tôi chán ghét cái tòa thị chính đứng sừng sững ở giữa trung tâm công viên. Đó là một hệ thống kiến trúc tương tự một trái trứng khổng lồ với năm tầng dưới lòng đất và mười tầng trên mặt đất.

Ở cái nơi không có những tòa cao ốc chọc trời như No. 6, tòa thị chính đó xem như là thứ kiến trúc cao nhất. Có lẽ không thể tính là cao chót vót, thế nhưng nó chứa một thứ cảm giác áp bách làm cho người ta cảm thấy chán ghét.


Bởi vì vẻ ngoài của nó hình tròn và có màu trắng, cho nên cũng có người gọi nó là “Moon Drop”(3), thế nhưng đối với tôi, tôi lại thấy nó giống với một vết rộp ở trên làn da con người, tựa như một vết bỏng nằm ở giữa trung tâm thành phố.

Xung quanh tòa thị chính là bệnh viện và sở công vụ, các khu vực được nối với nhau bởi những hành lang dài trông như những ống dẫn bằng thủy tinh liên tiếp nhau. Còn lại xung quanh những thứ đó là màu xanh biếc của rừng rậm, kéo dài mãi và được những người dân trong thành phố xem là “Công Viên Xanh”, nơi để giải trí và thư giãn.

Động, thực vật sinh sống ở trong Công Viên Xanh đều được quản lý rất nghiêm khắc, vị trí của chúng, hoa nở ra sẽ là hoa gì, kết quả thì sẽ là thứ quả gì, còn có các loài động vật bé nhỏ sống ở nơi này, tất cả tất cả bọn họ đều nắm rõ như lòng bàn tay. Người dân của thành phố có thể thông qua hệ thống phục vụ của chính phủ để biết được thời gian cùng địa điểm tốt nhất để quan sát cùng thưởng thức những thứ này, quả thực là vừa có được sự phục tùng của người dân trong tay, lại vừa có được mĩ cảnh để ngắm!

Chỉ là hôm nay nhất định sẽ khác hẳn với thường ngày, bởi vì một cơn bão đang tiến đến đây!

Những cành cây vẫn không đập vào cửa sổ. Gió thổi, và thỉnh thoảng gầm thét. Ít nhất tôi nghĩ rằng tôi nghe được tiếng gầm thét của nó, tấm kính cách âm khóa chặt tôi khỏi tất cả những thanh âm bên ngoài đó. Tôi muốn cánh cửa sổ đó biến mất, muốn nghe, muốn cảm nhận cơn thịnh nộ của bảo tố.

Gần như không chút suy nghĩ, tôi mở bật cửa sổ, mưa gió ngay lập tức tạt vào người tôi.


Lần đầu tiên sau bấy nhiêu đó thời gian tôi lại được nghe đến tiếng gầm thét của cuồng phong, tôi mở ra hai tay hét to lên, gió át đi giọng tôi, sẽ không ai có thể nghe được thanh âm điên cuồng la hét không chút ý nghĩa này của tôi.

Hạt mưa rơi vào sâu bên trong cổ họng.

Nếu cởi hết quần áo từ trên xuống dưới rồi vọt vào trong màn mưa, không biết sẽ có thứ cảm giác hạnh phúc như thế nào.

Tôi tưởng tượng đến cảnh bản thân trần truồng chạy loạn trong cơn bão táp, nhất định sẽ bị cho rằng đầu óc có vấn đề! Chính là, ý tưởng đó quả thực mang theo sự hấp dẫn rất lớn tôi khó lòng mà cưỡng lại được.

Lại lần thứ hai há miệng ra, nhấm nháp từng giọt mưa.

Tôi cố gắng kềm nén thứ xúc động kì lạ đó, tôi sợ hãi thứ đang tồn tại song song sâu bên trong tôi, những cảm xúc mạnh mẽ và dữ dội dường như nhăm nhe bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng để cuốn tôi đi.

Phá vỡ nó.

Thỏa sức hủy diệt nó.

Hủy diệt cái gì?

Tất cả.

Tất cả?

Đột nhiên trong phòng vang lên tiếng tít tít của điện tử.

Đó là tín hiệt cảnh báo về sự biến đổi môi trường bên trong căn phòng, nếu cứ để mặc nó, cửa sổ sẽ tự động đóng và khóa lại. Chế độ điều hòa nhiệt độ và độ ẩm sẽ được kích hoạt, kẻ bị mưa tạt ướt nhiều nhất chính là tôi, chắc chắn chín trên mười sẽ là thứ đầu tiên bị hệ thống kéo đến để xử lí.

Chùi gương mặt ướt đẫm nước mưa vào cái màn, sau đó đi vào trong phòng, chuẩn bị tắt đi hệ thống quản lí môi trường.

Lúc đó, nếu tôi chịu ngoan ngoãn nghe theo lời cảnh báo của hệ thống...

Tôi có lúc lại nghĩ đến việc này.

Nếu như lúc đó tôi lựa chọn đóng kín cửa sổ, ngoan ngoãn ngồi yên ở trong căn phòng khô ráo thoải mái, số mệnh của tôi hẳn đã khác đi rất nhiều.

Không phải là hối hận, tôi cũng không phải có ý gì khác, chỉ là cảm thấy được không thể tin nổi.

Cứ như vậy chỉ bởi vì cơn bão vào ngày 7 tháng 9 đó, tôi ngẫu nhiên mở cửa sổ ra, liền thay đổi hoàn toàn cái thế giới đã bị nghiêm mật quản lý từ trước đến giờ, điều đó làm cho tôi cảm thấy được vô cùng khó tin.

Tuy rằng tôi không tin vào tôn giáo, nhưng đôi khi cái thứ gọi là “định mệnh” mà thần linh đã sắp đặt từ trước lại đúng hơn cả.

Tôi tắt đi nguồn điện, tiếng ồn ào của tín hiệu cảnh cáo ngay lập tức cũng mất hút, bên trong căn phòng đột nhiên khôi phục lại sự yên tĩnh.

Ha.

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng cười rất nhỏ. Tôi theo phản xạ vội vã quay đầu nhìn, lại đột ngột bị dọa đến phải phát ra một tiếng kinh hô nho nhỏ.

Một người thiếu niên toàn thân ướt đẫm đứng ở nơi đó. Bất quá tôi cũng không quá chắc với suy đoán đó của mình.

Tóc của người nọ dài ngang vai, gần như là đem toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn che đi, lộ ra bên ngoài chiếc áo sơ mi T là hai cánh tay cùng cần cổ gầy gò.

Tôi không thể đoán ra được người vừa đến là nam hay là nữ, là già hay trẻ. Thế nhưng hơn hết thảy mọi thứ, ánh mắt cùng ý thức của tôi rất nhanh đều đã bị một mảng đỏ tươi gai mắt trên vai trái của người đó hấp dẫn, căn bản không thể suy nghĩ được việc gì khác nữa.

Đó là màu của máu. Tôi lần đầu tiên nhìn thấy người chảy nhiều máu như vậy. Tôi gần như là vô ý thức đưa tay hướng đến người nọ.

Nhưng trước khi cánh tay tôi kịp chạm đến cậu ấy thì bóng dáng của người nọ đã biến mất, tiếp theo trước khi tôi kịp phản ứng, thân thể đã bị một lực vô cùng mạnh ấn lên vách tường, cần cổ truyền đến xúc cảm lạnh lẽo, năm ngón tay băng giá dần dần siết lại quanh cổ tôi.

[tbc]


Chú thích:_____________________________________________
(1) Chất làm đông máu (Thrombin): Một chất cần thiết cho quá trình làm đông máu. Muốn biết thêm chi tiết thỉnh vào đây.

(2) Muối nhôm Sunfat (Aluminum sulfate): Chất này có thể dùng để khử trùng, người ta vẫn dùng nó để khử trùng nước uống. Muốn biết thêm chi tiết thỉnh vào đây. (Chỉ có điều là tiếng Anh nhé)

(3) Moon Drop: Moon Drop nôm na là giọt nước hay giọt sương từ mặt trăng. Cũng có bản dịch là Moon’s Tear, tức giọt nước mắt của mặt trăng.

0 comments:

Post a Comment

Powered by Blogger.

Copyright © / NO. 6

Template by : Urang-kurai / powered by :blogger