[NO. 6] - Vol 1 | Chapter 1 (b)

CHAPTER 1
Con chuột, ướt sũng


“Không được nhúc nhích!”

Người nọ mở miệng.


Cậu ta so với tôi thấp hơn, cho nên mặc dù cổ bị siết chặt, tôi với cái đầu đang ở vị trí cao hơn vẫn chỉ đành bất đắc dĩ mà đưa mắt nhìn xuống cậu. Đôi mắt đối diện với tôi mang theo một màu xám thâm trầm, là thứ màu sắc mà tôi chưa từng được thấy qua.

Tay cậu nắm chặt lấy cần cổ của tôi, tôi thừa nhận rằng cậu ta mạnh hơn tôi, rằng cậu ta có sức lực rất lớn, thế nhưng cơ thể của tôi hoàn toàn không thể nhúc nhích như được dù chỉ là một li một tí, chuyện này không phải chuyện người bình thường có thể làm được.

“Thì ra là vậy.”

Tôi miễn cưỡng phát ra thanh âm.

“Cậu đã quá quen làm loại chuyện như thế này rồi.”

Đôi mắt màu tro ngay cả chớp cũng không chớp lấy một cái, ánh mắt không hề dao động tựa như một mặt biển phẳng lặng, không có lấy nửa điểm gợn sóng.

Tôi thấy không có sự đe dọa trong đôi mắt của cậu, không có sợ hãi, lại dường như cũng không có sát ý, ánh mắt thực sự quá tĩnh lặng, nhìn ánh mắt đó khiến cho tâm trạng rối loạn của tôi rốt cuộc cũng từ từ bình tĩnh trở lại.

“Để tôi giúp cậu băng bó vết thương.”

Tôi liếm môi một chút rồi đối với cậu nói.

“Cậu bị thương phải không? Tôi có thể giúp cậu băng bó vết thương.”

Tôi có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của bản thân sâu bên trong đôi mắt của kẻ đột nhập đó, có loại ảo giác tựa như bản thân sẽ bị hút vào vậy.

Tôi cúi đầu tránh khỏi tầm mắt của cậu, chậm chạp lặp lại lời nói khi nãy của mình.

“Tôi có thể giúp cậu băng bó vết thương, cậu phải được cầm máu. Thay —— cậu —— băng —— bó —— vết —— thương, cậu có hiểu tôi nói gì không?”

Những ngón tay đang siết lấy cổ tôi hơi nới lỏng một chút.

“Shion.”

Đúng lúc này, giọng mẹ tôi đột ngột truyền ra từ trong bộ đàm nội bộ.

“Con mở cửa sổ phải không?”

Tôi hít vào một hơi thật sâu, nói với bản thân không có gì phải sợ cả, không sao, tôi vẫn có thể dùng âm điệu bình thường của mình để trả lời mẹ.

“Cửa sổ? ... A! Phải, con mở cửa sổ hồi nãy.”

“Không được đâu, con sẽ cảm mất.”

“Dạ vâng.”

Mẹ tôi bật cười.

“Bắt đầu từ hôm nay con đã mười hai tuổi, như thế nào vẫn còn giống một đứa trẻ đến vậy.”

“Con biết mà. Đúng rồi, mẹ...”

“Chuyện gì?”

“Con đang viết báo cáo, vì vậy tạm thời đừng quấy rầy con nhé.”

“Báo cáo? Chẳng phải con chỉ vừa mới nhận được thông báo tham gia vào khóa học đặc biệt thôi sao?”

“A... Con- con có nhiều bài tập khác để làm lắm...”

“Vậy sao... đừng cố sức quá, bữa tối nhớ phải xuống lầu ăn đấy.”

Mẫu đối thoại kết thúc, những ngón tay lạnh như băng từ từ rời khỏi cổ tôi, thân thể cũng đã có thể tự do hoạt động.

Tôi vội vàng khởi động hệ thống quản lý môi trường, nhưng hệ thống nhận diện dị vật thì vẫn để ở trạng thái OFF. Nếu tôi khởi động hệ thống nhận diện dị vật, những kẻ xâm nhập bất hợp pháp sẽ bị coi là dị vật, hệ thống ngay lập tức sẽ phát ra tiếng cảnh báo chói tai điếc óc nọ.

Tuy rằng chỉ cần xác nhận người nọ là công dân hợp pháp của No. 6 thì cho dù có thêm những người khác ở trong phòng hệ thống nhận diện cũng sẽ không phản ứng, sẽ không xem người trong phòng là dị vật mà thực thi nhiệm vụ của mình phát ra tín hiệu cảnh báo chói tai nọ. Thế nhưng, tôi lại không nghĩ rằng cái người xâm nhập vào phòng mình bất hợp pháp trên dưới một thân ướt sũng này lại là công dân hợp pháp của No. 6.

Sau khi đóng lại cửa sổ, căn phòng dần được luồng không khí ấm áp bao phủ lấy.

Kẻ xâm nhập với đôi mắt màu tro ngã ngồi trên mặt đất, vô lực dựa vào thành giường. Tôi lấy ra hộp cứu thương, trước thay cậu ấy xem xét mạch đập, sau đó cắt đi ống tay áo của cậu, chuẩn bị thay cậu tẩy trừ miệng vết thương.

“Đây là...”

Tôi xem đến hai mắt đều hoa cả lên, miệng vết thương hình dạng kì lạ như vậy tôi chưa bao giờ được thấy qua, nơi phần thịt trên vai lộ ra một cái rãnh không sâu lắm.

“Là súng?”

“Phải.”

Cậu vô cùng rõ ràng cho tôi một cái đáp án khẳng định.

“Viên đạn xẹt qua bả vai của ta. Từ dùng trong chuyên môn của các ngươi phải nói như thế nào nhỉ? Trầy xước?”

“Tôi cũng không phải chuyên gia, chỉ mới là học sinh thôi.”

“Học sinh của khóa học đặc biệt?”

“Tháng sau bắt đầu.”

“Hê, IQ rất cao, huh?”

Giọng của cậu ta mang theo một chút chế nhạo. Tôi ngẩng đầu lên, tầm mắt rời khỏi vết thương mà nhìn thẳng vào cậu ta.

“Cậu đang châm chọc tôi?”

“Châm chọc? Đối với người đang giúp ta chữa trị vết thương? Như thế nào có thể! Đúng rồi, chuyên ngành của ngươi là gì?”

Tôi trả lời cậu “Sinh thái học.”

Tôi chỉ vừa mới được lớp học chương trình sinh thái học đặc biệt cho phép nhập học, Chỉ là sinh thái học lại chẳng có chút quan hệ nào với chữa trị vết thương. Đây là lần đầu tiên tôi làm việc này, cảm thấy có chút hưng phấn.

Đầu tiên nên làm gì? Khử trùng, cầm máu... Đúng rồi, trước phải cầm máu mới được.

“Ngươi muốn làm gì?”

Cậu nhìn tôi lấy từ trong hộp cứu thương ra mấy cây châm đồng, có điểm giật mình.

“Đây là thuốc gây tê cục bộ, không sao đâu, mau bắt đầu.”

“Mau bắt đầu? Chờ một chút! Ngươi dùng thuốc gây tê với ta làm cái gì?”

“Để khâu.”

Thật lâu về sau tôi mới biết, tôi lúc đó, đối diện với người thiếu niên bị thương không có chút cảm giác an toàn nọ, trên mặt thế nhưng lại mang theo nụ cười vô cùng hưng phấn và hạnh phúc khi nghĩ đến có thể khâu vết thương cho cậu ta.

“Khâu! Ngươi chỉ biết cách chữa trị nguyên thủy như vậy thôi hả?”

“Nơi này không phải là bệnh viện với những thiết bị hiện đại tân tiến, hơn nữa, vết thương do bị trúng đạn không phải cũng thuộc thô sơ, nguyên thủy rồi sao?”

Tỉ lệ tội phạm ở thành phố luôn gần như không có, an ninh vô cùng tốt, vì vậy mà không có lý nào một công dân bình thường lại có thể sở hữu một khẩu súng, nếu như có ngoại lệ thì cũng chỉ có thể là dùng để săn bắn. No. 6 bãi bỏ lệnh cấm săn bắn hai năm một lần, khi ấy, những kẻ tham săn bắn sẽ vác súng đi vào khu rừng vùng núi phía bắc. Mẹ của tôi vô cùng chán ghét những kẻ đó, bà nói bà không thể lí giải được thần kinh của những kẻ lấy việc bắn giết những sinh vật sống khác làm niềm vui. Không riêng gì mẹ tôi, chính phủ cũng định kì tổ chức những cuộc thăm dò điều tra dư luận, 70% người dân trong thành phố đối với việc lấy săn bắn làm trò giải trí đều cảm thấy rất không tán thành.

Những động vật vô tội bị súng bắn chết thật sự là rất đáng thương, việc này quá tàn ác, quá mất nhân tính...

Nhưng, hiện tại thứ đang chảy máu ở trước mặt tôi đây cũng không phải hồ ly, càng không phải là một con cáo hay con nai, mà rõ ràng chính là một con người.

“Không thể tin được.” Tôi thì thào tự nói với bản thân.

“Không thể tin gì?”

“Lại có kẻ nhẫn tâm đến độ có thể đối với một con người mà nổ súng... đừng nói với tôi là người ở trong câu lạc bộ săn bắn vô tình bắn nhầm cậu nha?”

Người nọ khóe miệng hơi run run. Sau đó mỉm cười.

“Câu lạc bộ săn bắn, cũng không khác cho mấy, chỉ là không phải bắn nhầm.”

“Họ biết cậu là một con người rồi mà vẫn bắn cậu? Như vậy không phải trái với pháp luật sao?”

“Phải không? Chẳng qua chỉ là đem đối tượng săn bắn chuyển từ hồ ly sang người thôi. Săn người, hẳn là không trái với pháp luật đi.”

“Có ý gì?”

“Ở ngoài kia, có những kẻ chuyên đi săn kẻ khác, cũng có những kẻ chuyên bị kẻ khác săn.”

“Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả.”

“Ta cũng đoán vậy, bất quá ngươi không cần phải hiểu. Dù sao đi nữa… ngươi thật sự phải tiêm cho ta một phát sao? Ngươi không có thứ như bình xịt thuốc tê hả?”

“Tôi luôn rất muốn tiêm thử cho người khác một lần.”

“…”

Sau khi khử trùng, tôi lần lượt tiêm ba mũi gây tê xung quanh miệng vết thương. Tuy rằng bởi vì khẩn trương mà tay có hơi run rẩy, nhưng dù sao thì cuối cùng mọi thức cũng đã hoàn thành một cách thuận lợi.

“Miệng vết thương sẽ cảm thấy có chút tê cứng, tiếp theo tôi sẽ...”

“Bắt đầu khâu.”

“Đúng rồi!”

“Ngươi có kinh nghiệm trong việc này không?”

“Như thế nào có thể có cơ chứ, tôi cũng không phải học sinh của trường y, nhưng tôi có kiến thức cơ bản về việc này, tôi đã từng xem qua trên TV.”

“Thông minh quá nhỉ.”

Người nọ khoa trương thở dài một hơi rất lớn, sau đó bình thản cúi đầu chăm chú nhìn thẳng vào tôi.

Đôi môi hơi mỏng tái nhợt, hai gò má hõm xuống, làn da trắng bệch thô ráp, nhìn thế nào cũng không giống với khuôn mặt mà một người bình thường nên có, thật sự chẳng khác gì một con mồi mệt mỏi bị buộc đến không còn đường để thối lui. Nhưng, chỉ riêng ánh mắt của cậu là khác biệt, tuy rằng không có chút xúc cảm nào, thế nhưng ít ra tôi vẫn có thể cảm nhận được cậu là đang sống, không phải một cái xác lạnh lẽo vô tri vô giác, đây là thứ người ta vẫn thường gọi, sinh mệnh?

Cho đến mãi sau này tôi vẫn chưa bao giờ gặp được ai khác có thể cho tôi thứ ấn tượng như vậy.

Đôi mắt ở phía đối diện vẫn như vậy trầm mặc không một lần chớp mắt mà chăm chăm nhìn thẳng vào tôi.

“Ngươi thực kì quái.”

“Tại sao?”

“Ngươi ngay cả tên của ta còn chưa hỏi.”

“Ừ nhỉ, bất quá tôi cũng không chưa nói tên mình cho cậu, huề cả làng.”

“Shion, đúng không? Tên của một loài hoa?”

“Phải, bởi vì mẹ của tôi là người yêu cây cối và hoa cỏ. Còn cậu?”

“Chuột.” (Nezumi)

“A?”

“Đó là tên của ta.”

“Chuột... không giống...”

“Không giống?”



 Mắt của cậu không thể gọi là mắt chuột được. Ánh mắt của cậu đẹp hơn rất nhiều, tựa như màu của bầu trời đêm ngay trước hừng đông vậy...

Tôi tự dưng cảm thấy mặt mình nóng lên, suy nghĩ chẳng khác nào đám cổ nhân thi sĩ hoa mỹ sến súa khiến cho tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, vì thế tôi cố ý lớn tiếng nói: “Được rồi, tôi bắt đầu khâu lại đây.”

Mau nhớ lại quy trình khâu vết thương cơ bản coi, tôi lẩm nhẩm với bản thân.

Trước tiên cố định đường may ở hai đến ba điểm, sau đó dựa vào đó khâu lược lại, tiến hành phải liền tay, khi khâu vết thương, phải thực cẩn thận...

Mấy ngón tay bắt đầu run lên đôi chút. Nezumi một câu cũng không nói, chỉ là lẳng lặng nhìn thẳng vào đôi tay đang run lên của tôi.

Tuy rằng đang thực sự rất khẩn trương, thế nhưng tôi đồng thời cũng có chút hưng phấn, bởi vì tôi đang được thực hành lại nhựng kiến thức chỉ được thấy qua trên TV, cảm giác vui vẻ vô cùng.

Sau khi đã khâu tốt, tôi dùng băng gạc sạch sẽ băng bó lại vết thương, mồ hôi không biết từ lúc nào đã lấm tấm trên trán.

“Huhm, ngươi xem ra quả thực rất thông minh.” Nezumi cũng đổ mồ hôi đôi chút.

“Tôi chỉ có chút khéo tay thôi.”

“Không riêng gì tay, ta nói cái đầu của ngươi nữa đấy. Ngươi mười hai tuổi phải không? Nhỏ như vậy mà đã có thể vào Khóa đào tạo đặc biệt, quả là siêu tinh anh.”

Lần này giọng điệu của cậu không có cảm giác là đang chế nhạo tôi, bất quá cũng nghe không ra là đang tán thưởng gì. Tôi lẳng lặng thu thập băng gạc cùng công cụ đã dùng qua.

Mười năm trước, trong bài kiểm tra toàn diện dành cho các đứa trẻ trong thành phố của chính phủ, tôi đạt được số điểm cao nhất. Phàm người nào được nhận định đoạt giải đứng đầu về mặt trí tuệ hay là thể chất đều sẽ được chính phủ bảo đảm cung cấp cho những chế độ giáo dục tốt nhất. Cho đến khi lên mười, tôi được học trong môi trường tốt nhất những những trang thiết bị tân tiến nhất, ngoài tôi ra còn có vài người khác giống tôi. Chúng tôi được những giáo sư chuyên môn giảng dạy những điều căn bản nhất, sau đó bắt đầu dựa theo năng lực học tập mà phân chia bồi dưỡng các chuyên môn kĩ thuật khác nhau và các lãnh vực khác nhau. Từ lúc hai tuổi được nhận định là người thông minh đứng đầu, tương lai của tôi đã được định sẵn trước cả rồi, chỉ cần không có chuyện gì vô cùng đặc biệt xảy ra, cuộc sống của tôi xem ra sẽ rất trôi chảy. Ít nhất đó là những gì tôi nghĩ.

“Cái giường này xem ra rất thoải mái.” Nezumi lười nhác nói khi ngã đầu lên cạnh giường.

“Cho cậu mượn ngủ, nhưng trước tiên cậu phải thay quần áo đã.”

Tôi đem một chiếc áo sạch, khăn mặt cùng thuốc kháng sinh đặt lên đùi Nezumi, sau đó quyết định đi pha một ly cacao. Trong phòng có đủ những đồ cơ bản nên chút đồ uống đơn giản như vậy cũng không quá khó khăn.

“Khiếu thẩm mĩ của ngươi thực sự là kém cỏi.”

Nezumi cầm lên chiếc áo kẻ sọc ô vuông khinh thường nói.

“So với chiếc áo sơ mi dơ bẩn dính đầy vết máu lại lủng lổ tùm lum vẫn còn tốt hơn chán.”

Tôi đưa qua cho cậu một cốc đầy cacao. Đó là lần đầu tiên tôi thấy được chút cảm xúc thoáng qua trong đôi mắt màu tro ấy, là vui sướng.

Nezumi uống một ngụm cacao, sau đó lẩm nhẩm—ngon.

“Ngon thật! Về khoản này ngươi giỏi hơn kĩ thuật khâu vết thương rất nhiều đấy.”

“Có người đem hai thứ này ra mà so sánh sao? Tôi cảm thấy lần khâu đầu tiên này của mình cũng đâu có tệ lắm…”

“Ngươi luôn như vậy sao?”

“Như vậy?”

“Ngươi đối ai cũng đều không có chút cảnh giác nào như vậy sao? Hay là tất cả những thiên tài mà chính phủ toàn tâm toàn ý bồi dưỡng đều thiếu thận trọng như thế?”

Nezumi hai tay cầm lấy cốc cacao, tiếp tục nói.

“Các ngươi cho dù là đối mặt với kẻ xâm nhập bất hợp pháp cũng không hề cảm thấy sợ hãi hay  cảnh giác, làm như vậy sẽ sống thọ hơn huh?”

“Tôi có cảnh giác, cũng cảm thấy sợ hãi. Tôi sợ hãi những chuyện nguy hiểm và tôi không muốn dính đến chúng. Tôi cũng không ngây thơ đến độ cho rằng một kẻ tùy tiện xông vào phòng người khác từ cửa sổ lầu hai là công dân lương thiện đâu.”

“Như vậy tại sao lại cứu ta?”

Đúng vậy, tại sao? Vì cái gì tôi lại chữa trị cho kẻ đột nhập này, còn pha cacao cho cậu ấy uống? Tôi không phải là một kẻ lạnh lùng, thế nhưng cũng không phải loại người nhìn thấy người bị thương liền không quản đối phương là ai đã nhào đến cứu trước nói sau. Tôi cũng không phải là một thánh nhân tràn ngập lòng vị tha, tôi chán ghét những chuyện phiền toái, càng không muốn dính vào những chuyện rắc rối như vậy, nhưng tôi lại tiếp nhận kẻ đột nhập này. Nếu để các nhà chức trách phát hiện, tôi chết là cái chắc, bọn họ có thể cho rằng tôi là loại người thiếu sức phán đoán chính xác.

Tầm mắt của tôi đối diện với đôi mắt màu tro, cậu tựa như đang cười, dường như là vì có thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi mà cười.

Tôi dùng sức trừng mắt đáp trả cậu.

“Nếu cậu thật sự là một kẻ hung tàn, tôi lập tức sẽ khởi động hệ thống cảnh báo, nhưng cậu lại là một người gầy yếu như vậy, trông qua chẳng khác gì một đứa con gái, vẻ mặt lại trắng bệch, tựa như sắp ngã đến nơi, cho nên tôi... tôi mới giúp cậu chữa trị vết thương, hơn nữa...”

Hơn nữa đôi mắt của cậu, là đôi mắt mà tôi chưa bao giờ thấy qua, ánh mắt khó có thể nắm bắt, vì vậy mà tôi cảm thấy hiếu kì.

“Hơn nữa?”

“Hơn nữa... Tôi rất muốn thử một lần thực hành cách khâu mạch máu.”

Nezumi nhún nhún vai, cầm cốc cacao trong tay một hơi nốc cạn. Cậu dùng mu bàn tay xoa xoa khóe miệng, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve chiếc ga trải giường dưới thân.

“Ta thật sự có thể ngủ ở nơi này sao?”

“Không thành vấn đề.”

“Cảm ơn.”


Đây là lần đầu tiên người nọ mở miệng nói lời cảm ơn từ khi cậu ta đột nhập vào phòng của tôi đến nay.


0 comments:

Post a Comment

Powered by Blogger.

Copyright © / NO. 6

Template by : Urang-kurai / powered by :blogger